Chương 19: Mười hai nét gạch

Thuộc tiểu thuyết Vé Vào Miền Cổ Tích

Tác giả: · Thể loại: Vô Hạn Lưu · Đăng ngày · 2395 từ · khoảng 12 phút đọc

Vào ngày thứ mười hai, tiết trời quá trưa đổ xuống sân đình một luồng khí nóng hầm hập, mang theo mùi hăng hắc của mực in lâu ngày bị nung chảy. Đặng Thục Trinh đứng trong hàng người, bàn tay gầy guộc nắm chặt chiếc quạt nan. Những nan tre vót ẩu khứa vào lòng bàn tay cô, để lại những vết hằn đỏ. Phía trước, hàng người nhích đi từng nhịp chậm chạp theo tiếng gọi của người quản đoàn.

“Lê Thị Mót!”

Tiếng gọi khô khốc vang lên. Một người phụ nữ trung niên lảo đảo bước ra khỏi hàng. Đôi bàn chân thô kệch, nứt nẻ của bà ta cố sức ních vào chiếc hài thêu phượng đặt trên bệ đá. Chiếc hài nhỏ xíu, cứng nhắc. Số hiệu khuôn chì dập dưới đế giày nhô lên, không hề có ý định dung nạp một kẻ ngoại lai.

Người quản đoàn không nhìn mặt, tay cầm bút lông quệt một đường mực đỏ đậm vào cuốn sổ hộ. Nét bút chém ngang tên người phụ nữ. Ngay lập tức, bà Mót lùi lại, gương mặt dần trở nên phẳng lặng, vô hồn. Đám đông xung quanh dạt ra, không ai nhìn bà, cũng không ai nhớ bà vừa đứng đó.

Trinh nhẩm đếm. Mười lăm người.

“Mười bốn người nữa,” Trinh thì thầm, mắt dán chặt vào bóng lưng gầy yếu của bà Sáu Thìn đang đứng phía trước mình ba bước.

Hàng người lại nhích.

“Nguyễn Văn Cộc!”

“Thử hài không vừa. Gạch!”

Mười ba người.

Trinh quan sát nhịp độ của người quản đoàn. Hắn làm việc đều đặn, không ngẩng lên lần nào. Mỗi nét gạch là một lần tên một con người bị xóa khỏi bản thảo thực tại. Bà Sáu Thìn đứng im lìm, đôi mắt đục mờ nhìn vào khoảng không. Bà không nói được, chỉ thỉnh thoảng dùng bàn tay run rẩy ra hiệu một cách vô nghĩa. Trinh biết bà đang cố nhớ lại dị bản của mình, nhưng những con chữ trong đầu bà đang bị mực đen loang lổ che lấp hết.

“Trinh, đếm xem còn bao nhiêu người?” Kiêm hỏi khẽ phía sau.

“Năm người nữa là đến bà Sáu.”

“Em đếm nhầm không? Anh nhìn ra sáu.”

“Mất một người ở đoạn rẽ rồi, còn năm thôi.”

“Chậm quá, phải câu giờ ra.”

“Bằng cách nào? Hắn gạch nhanh lắm.”

“Giả vờ ngã? Hay là làm loạn hàng?”

“Không được, nhìn tay người quản đoàn kìa.”

“Hắn đang chờ để gạch chúng ta đấy.”

Bà Sáu Thìn đột ngột quay lại, giơ ba ngón tay run.

“Bà bảo còn ba người à?” Kiêm đoán.

Bà Sáu lắc đầu mạnh, mặt nhăn lại.

“Không, bà bảo bà cần ba phút?” Trinh thử lại.

Bà vẫn lắc đầu, ngón tay chỉ vào chiếc hài rồi nắm lại.

“Bà muốn nói chiếc hài có ba lớp?”

Bà Sáu xua tay, rồi chỉ vào lòng bàn tay mình, vạch một đường dài.

“Số hiệu? Bà thấy số hiệu ba chữ số?”

Bà gật đầu lia lịa, gương mặt giãn ra một chút.

Mười hai người.

Mười một người.

Đúng lúc đó, không khí ở cổng đình bỗng chùng xuống. Tiếng ồn ào của đám đông tắt lịm. Một bóng dáng đơn độc bước vào sân. Đó là một cô gái mặc áo yếm vá chằng vá đụp, chân đất lấm lem bùn. Cô ta đi một mình, không có lấy một người thân thích đi kèm.

“Đứng lại! Con nhỏ rách rưới kia đi đâu?” Một tên lính thét lên.

“Để tôi vào, tôi có tên trong sổ,” cô gái đáp, giọng lạnh tanh.

“Cút ngay, đây là nơi thử hài cho lệnh vua!”

Tên lính định giơ giáo chắn ngang ngực cô ta.

“Dừng tay! Cho nó vào,” người quản đoàn quát lớn.

“Nhưng thưa ngài, nó nhìn như kẻ ăn mày!”

“Câm miệng, tên nó nằm ngay trang đầu.”

Đám đông bắt đầu xì xào, dồn lại thành một tiếng ù như bầy ong vỡ tổ.

“Con Tấm đấy à? Sao nó dám vác mặt đến đây?”

“Con nhỏ này gan thật, lấm lem thế kia mà đòi thử hài.”

“Chắc nó nhặt được cái gì ở bờ mương rồi.”

“Nhìn kìa, nó đi chân đất mà hiên ngang quá.”

Trinh nheo mắt nhìn qua kính cận. Với thói quen của một hiệu đính viên, cô luôn quét qua các nhân vật để tìm lỗi dàn trang. Và cô thấy nó.

Toàn bộ người làng, từ gã mõ đình đến quân lính áo nỉ đỏ, đều có một vệt sáng mờ nhạt bao quanh viền người, giống như lỗi in đè khiến nét chữ bị nhòe lề. Nhưng cô gái này thì không. Nét vẽ về cô ta sắc sảo, đen kịt, tách biệt hoàn toàn với phông nền mờ ảo của làng.

“Kiêm,” Trinh nói khẽ, môi chỉ hơi cử động. “Cái Tấm kìa. Cô ta không có vệt sáng viền người.”

“Em nói rõ hơn xem, vệt sáng gì?”

“Giống như mực in bị tràn lề, chỉ cô ta là nét đơn sắc nét.”

“Nghĩa là cô ta không thuộc về đợt in này?”

“Đúng, cô ta là một bản khắc riêng biệt, không nhòe.”

Lù Văn Kiêm đứng sát sau lưng cô, hơi thở anh nặng nề. Anh nhìn theo hướng chỉ của Trinh, đôi lông mày rậm rạp cau lại.

“Nét cụt rồi,” Kiêm đáp, giọng thấp đến mức chỉ mình Trinh nghe rõ. “Cô ta là bản kẽm gốc. Những người khác chỉ là bản in thứ cấp.”

Đám quân lính cầm giáo định tiến lên chặn đường, nhưng người quản đoàn đột ngột giơ tay lên. Hắn lật nhanh các trang sổ, ngón tay dừng lại ở một dòng chữ không hề bị gạch xóa.

“Cho qua. Tên có trong sổ.”

Cái Tấm bước đi. Cô ta không nhìn bất cứ ai, bước chân đều đặn nhắm thẳng về phía bệ đá đặt chiếc hài. Nhưng khi đi ngang qua chỗ nhóm Trinh đang đứng, bước chân cô ta đột ngột chậm lại.

Trinh thấy tay trái của Tấm khẽ hất nhẹ vào mép tráp hài đang cầm trên tay. Một động tác gọn, có chủ đích, chuẩn tới từng phân.

Chiếc hài thêu phượng rơi xuống. Nó không rơi lăn lóc mà trượt thẳng trên nền đất, dừng lại ngay sát mũi đôi giày vải cũ của Trinh.

Không gian sân đình lặng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chiếc hài lẻ loi dưới chân cô gái lạ mặt tên Trinh.

Tấm dừng lại. Cô ta xoay người, ánh mắt chạm thẳng vào mắt Trinh. Đó không phải ánh mắt của một cô gái mồ côi tội nghiệp trong truyện cổ tích. Đó là ánh mắt tỉnh táo, sắc lạnh của một người đang nắm giữ toàn bộ kịch bản trong tay. Cô ta đứng đó, im lặng, chờ đợi.

Trinh hiểu ngay lập tức. Đây là một cái bẫy dàn trang.

Trong bản gốc, Bụt là người hiện ra bảo Tấm nhặt hài lên để trao lại cho vua. Nhưng ở đây không có Bụt. Cái Tấm đang ép cô nhặt chiếc giày này. Hễ cô chạm vào nó, cô sẽ bị "in đè" vào vai diễn kẻ dẫn lối.

“Đừng nhặt,” Kiêm rít qua kẽ răng. “Nó đang ép em nhập vai đấy.”

Trinh nhìn chiếc hài. Trên lớp vải thêu phượng, cô nhìn rõ số hiệu khuôn chì nhoè ở lót giày. Nếu không có người nhặt, tích truyện sẽ đứt đoạn ngay tại đây. Người quản đoàn đã bắt đầu cầm chắc cây bút lông, đôi mắt hắn nhìn về phía Trinh đầy đe dọa. Nếu kịch bản không chạy tiếp, hắn sẽ gạch tên tất cả những kẻ đang làm nghẽn mạch.

Trinh cúi xuống. Ngón tay cô chạm vào lớp vải thêu lạnh lẽo. Cô nhặt chiếc hài lên.

Cái Tấm tiến lại gần một bước. Khoảng cách giữa hai người thu hép lại đến mức Trinh có thể ngửi thấy mùi bùn non và mùi mực ti-pô nồng đặc phát ra từ cơ thể đối phương. Tấm nhận lấy chiếc hài từ tay Trinh.

“Chị không phải người ở đây,” Tấm nói, giọng cô ta trong trẻo nhưng đều đều như đang đọc một bản thảo đã thuộc lòng.

“Sao cô biết?” Trinh vặn lại.

“Nhìn cách chị cầm hài là biết.”

“Cầm hài thì liên quan gì đến gốc gác?”

“Chị cầm như cầm một thứ rác rưởi.”

Trinh nhíu mày: “Nó là vật định mệnh của cô, không phải của tôi.”

“Tôi đã thấy cảnh này diễn ra rồi,” Tấm nói tiếp, tay vẫn cầm chiếc hài nhưng không nhìn nó. “Nhiều lần lắm. Có những người đứng ở vị trí của chị đã cố bỏ chạy. Có những người cố cướp lấy chiếc hài này. Kết quả đều giống nhau.”

“Tất cả đều bỏ chạy sao?”

“Hầu hết là vậy.”

“Và rồi chuyện gì xảy ra với họ?”

“Họ tan biến vào lề giấy.”

“Cô đã thấy chuyện này bao nhiêu lần rồi?” Trinh gặng hỏi.

“Bốn trăm mười hai lần.”

Con số khiến Trinh lạnh sống lưng: “Lần trước, ai là người đóng vai Bụt?”

Tấm im lặng, đôi mắt không chút gợn sóng.

“Tại sao cô không trả lời?”

Tấm vẫn giữ nguyên vẻ mặt ấy.

“Họ đều bị gạch tên. Và làng này lại phải bắt đầu lại từ đầu trang.”

Trinh nhìn quanh. Những người làng vẫn đứng đó, chờ được diễn.

“Cô muốn gì?” Trinh hỏi, giọng khô.

Tấm ghé sát tai Trinh, hơi thở cô ta mang theo vị đắng của vỏ cây.

“Đừng cố xin tôi cứu chị. Tôi không cứu được ai cả. Tôi chỉ xin chị một việc: Hãy giữ đúng vai cho tới khi đóng máy. Chị mà diễn sai, người bị gạch tên đầu tiên là dân làng này, không phải tôi. Họ đã bị gạch quá nhiều lần rồi, lề giấy không còn chỗ để sửa nữa.”

“Tại sao tôi phải tin cô?”

“Chị không có lựa chọn khác.”

“Cô đang đe dọa tôi bằng mạng của người khác?”

“Tôi chỉ đang nhắc nhở về quy luật in ấn.”

Tấm lùi lại, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào Trinh.

“Chị nghĩ mình là người sửa lỗi sách sao? Chị có biết khi chị sửa một chữ, cả dòng phía sau sẽ bị đẩy lệch đi không?”

Câu hỏi bỏ lửng đó khiến Trinh lặng người. Cô gái ấy xoay lưng, đi thẳng về phía bệ đá. Người quản đoàn gật đầu, ra hiệu cho cô ta thử hài.

Tấm ngồi xuống bệ đá. Cô ta đưa chân vào chiếc hài thêu phượng một cách thản nhiên. Trinh nín thở quan sát. Với đôi mắt của một hiệu đính viên, cô nhận ra điều bất thường nhất: Tấm không hề nhìn xuống chân mình. Cô ta xỏ chân vào chiếc hài với sự chính xác tuyệt đối, như thể bàn chân cô ta và chiếc hài đó được đúc từ cùng một khuôn chì.

Chiếc hài vừa khít. Không một kẽ hở. Không một nếp nhăn.

“Vừa như in,” Kiêm đứng bên cạnh, thốt lên đầy mỉa mai. “Cô ta biết thừa nó sẽ vừa. Cô ta còn chẳng buồn giả vờ thử.”

“Nhưng cô ta nói đúng về lỗi dàn trang,” Trinh cãi lại.

“Em tin lời một con rối sao?”

“Cô ta không giống con rối, cô ta biết mình đang làm gì.”

“Để anh dựng lại cảnh đó cho em xem,” Kiêm hạ giọng.

“Anh định nói gì?”

“Cô ta hất chiếc hài, em nhặt lên, rồi cô ta dọa em.”

“Đó là sự thật đang diễn ra mà.”

“Không, đó là kịch bản cô ta tự viết thêm vào.”

“Anh quá đa nghi rồi, Kiêm.”

“Dòng mực đỏ trên tay em không biết nói dối đâu.”

“Tôi vẫn tin cô ta có nỗi khổ riêng.”

“Khổ hay không thì chúng ta cũng đang bị cô ta dắt mũi.”

Trinh thấy tim mình đập mạnh.

“Anh để ý thấy không? Cô ta không hề lo lắng.”

Kiêm gật đầu, ánh mắt anh lộ rõ vẻ lạnh lùng của một người đã nhìn thấu những con số sinh tử.

“Trinh, nghe anh nói đây. Đừng để lòng tốt làm em mù mắt. Cái Tấm đó không cần em thương hại. Cô ta đang dùng chúng ta để bảo toàn cái làng này. Cô ta biết nếu kịch bản chạy đúng, cô ta sẽ vào cung, và chúng ta sẽ qua màn. Đó là cách an toàn nhất cho tất cả mười người còn lại.”

“Nhưng còn bà Sáu? Còn những người bị gạch tên?” Trinh hỏi, tay cô chạm vào chiếc kẹp tóc nhựa hồng trong túi áo.

“Bản gốc của Tấm Cám là một chuỗi thanh trừng,” Kiêm đáp, giọng không chút cảm xúc. “Em muốn cứu người hay muốn thắng trò chơi này? Nếu em sửa tích để cứu một người không thuộc về bản gốc, em sẽ làm hỏng toàn bộ khuôn in. Lúc đó, cả mười người chúng ta sẽ thành mực thải hết.”

Trinh nhìn về phía hàng người.

Mười người.

Chín người.

Người quản đoàn vẫn đang gạch những nét đỏ dứt khoát. Mỗi lần cây bút lông hạ xuống, sân đình lại vắng đi một chút không khí. Bà Sáu Thìn giờ chỉ còn cách bệ đá năm người nữa. Bà nhìn Trinh, đôi môi mấp máy nhưng không phát ra âm thanh, chỉ có bàn tay gầy guộc ra hiệu muốn viết gì đó lên mặt đất. Nhưng cát dưới chân bà cứ chảy tràn ra, xóa sạch mọi dấu vết trước khi bất cứ chữ nào kịp hình thành.

Chiếc hài thêu phượng sau khi được Tấm thử xong đã được đặt lại vào tráp. Người quản đoàn nâng nó lên cao, ánh nắng trưa chiếu vào lớp chỉ thêu phượng lấp lánh đến chói mắt.

Trinh nhìn đôi bàn tay mình. Vết mực đỏ từ tấm vé đã thấm qua lớp vải, in lên đầu ngón tay cô một vệt mờ.

Chiếc hài nằm im trong tráp, nằm nguyên trên bệ đá, mũi hài quay về phía hàng người còn lại. Hàng người lại nhích thêm một bước.