Chương 21: Danh mục khuôn kẽm
Thuộc tiểu thuyết Vé Vào Miền Cổ Tích
Tác giả: Quyên Nhí Nhảnh · Thể loại: Vô Hạn Lưu · Đăng ngày · 2774 từ · khoảng 14 phút đọc
Tiếng mõ dồn dập đổ từ phía cổng làng báo hiệu ngày thứ mười ba bắt đầu. Sương mù chưa kịp tan hết trên những mái rạ, nhường chỗ cho một sắc đỏ rực của đoàn quân lính đang tiến vào sân đình. Chúng đi thành hai hàng dọc, bao lấy một cỗ kiệu điều trang trọng. Trinh đứng nép bên gốc gạo, tay siết chặt quai túi áo. Mười người còn lại trong nhóm cầm vé đứng tụm lại một góc phía sau bệ đá. Không ai dám lên tiếng.
Cái Tấm bước ra từ cổng nhà mụ dì ghẻ. Nó khoác trên mình bộ xiêm y lộng lẫy, tà áo thêu phượng lướt trên bùn đất mà không dính một hạt cát. Gương mặt nó trắng bệch, môi đỏ thẫm, đôi mắt nhìn thẳng về phía bến đò xa tắp. Khi đoàn rước đi ngang qua gốc gạo, Tấm lướt qua Trinh. Một cơn gió lạnh thổi thốc vào mặt. Tấm không liếc nhìn cô lấy một lần, như thể vị trí cô đang đứng chỉ là một khoảng trống trên trang giấy trắng.
Người quản đoàn dừng chân. Hắn là kẻ duy nhất trong đoàn không mặc áo đỏ. Hắn mặc một bộ đồ đen tuyền, đầu đội mũ cánh chuồn, tay cầm một xấp giấy bồi dày cộp. Hắn tiến lại gần Trinh. Hắn đặt một bàn tay lên vai cô. Cái lạnh từ những ngón tay xuyên qua lớp vải, buốt tận xương.
"Đặng Thục Trinh."
Giọng của gã quản đoàn khàn đặc, thứ âm thanh kim loại cào lên mặt đá. Trinh đứng lặng.
"Tên cô đã được chép vào danh mục khuôn kẽm mới."
Hắn không đợi cô phản ứng. Bàn tay rời khỏi vai cô nhanh y hệt lúc xuất hiện. Hắn phất tay, đoàn quân lính lập tức chuyển mình. Tiếng bước chân nện xuống đất rầm rập, đều đặn, một nhịp không đổi. Đoàn rước đưa cái Tấm đi về phía bến đò, để lại một dải bụi hồng nhạt bay lơ lửng trong không trung.
Chỉ vài phút sau khi cỗ kiệu khuất bóng, sân đình trở lại vẻ thản nhiên đáng sợ. Người quét sân đình lại lụi cụi cầm chổi tre, quét những lớp lá gạo khô rụng đầy quanh bệ đá. Những người đàn bà gánh nước lại kĩu kịt vai đòn gánh, đổ nước vào chum lớn đặt cạnh giếng. Họ đi ngang qua nhóm của Trinh, mắt không nhìn, miệng không chào. Sự hiện diện của đoàn rước vừa rồi đã bị xoá sạch khỏi ký ức của những người làm bằng bùn đất này.
Kiêm bước tới cạnh Trinh. Anh nhìn lên bóng cây gạo đổ dài trên mặt sân.
"Trinh, nhìn kìa."
Trinh nhìn theo hướng tay anh chỉ. Mặt trời vừa lên khỏi rặng tre, nhưng bóng thân cây gạo trên nền đất đang dịch chuyển. Nó không nhích từng li theo nhịp quay của đất trời. Nó giật từng nấc. Cứ sau mỗi mười nhịp thở, cái bóng lại nhảy vọt đi một khoảng bằng hai bàn tay.
"Thời gian đang bị ép." Kiêm nói khẽ.
"Hay do chúng ta mệt quá nên nhìn nhầm?" Một thanh niên trong nhóm lên tiếng.
"Cái bóng kia dài ra trông thấy, nhầm thế nào được." Người đàn ông trung niên phản bác.
"Tôi thấy đầu óc váng vất, chắc là do đói thôi."
"Không phải đói, nhìn mặt đồng hồ cát của tôi này."
"Cát chảy thành dòng thế kia cơ mà."
"Chúng ta phải đếm thử mới biết chắc được." Trinh đề nghị.
"Đếm thế nào cho chuẩn bây giờ?"
"Dùng nhịp tim đi, ai cũng có tim mà."
"Không, tim đập nhanh chậm tùy người, không tính được."
"Vậy đếm theo tiếng chổi của ông lão quét sân."
"Đúng, cứ mỗi tiếng soạt là một nhịp."
"Tôi sẽ hô, mọi người nhìn cái bóng trên mặt đất."
"Bắt đầu đi."
"Một, hai, ba, bốn..."
"Dừng! Cái bóng lại nhảy rồi!"
"Mới có mười hai tiếng chổi, chưa đầy một phút."
"Nhanh quá, thời gian đang trôi như nước đổ."
"Cứ đà này thì đến trưa là hết ngày mất."
"Im lặng đi, nhìn xem có ai khác để ý không."
Cả nhóm rơi vào trạng thái câm lặng khi nhận ra sự lệch lạc. Bà Sáu Thìn hớt hải chạy từ phía góc sân đình lại. Bà chỉ tay vào khay thóc phơi trên bệ đá. Lớp thóc ấy vốn mới được rải ra khi tiếng mõ đầu tiên vang lên. Bây giờ, những hạt thóc đã khô cong, lớp vỏ trấu nứt toác, lộ ra màu gạo xám xịt bên trong. Nắng trên đầu chưa đủ gắt để làm điều đó.
Trinh sực nhớ ra điều gì, cô vội vàng mở túi áo, lấy cuốn sổ tay nhỏ vẫn mang theo bên người. Cô lật nhanh những trang giấy nhám. Đến trang cuối cùng, cô khựng lại.
Dưới những dòng ghi chép dang dở của cô, một dòng chữ mới xuất hiện. Chữ in nghiêng, nét mảnh, mực đỏ thẫm. Cô chạm ngón tay vào, vết mực còn mới, hơi dính.
*Lỗi ép chữ trang ba: thiếu nét g cuối.*
Trinh đọc to dòng chữ. Tiếng cô vang lên giữa sân đình vắng lặng, khô khốc.
"Đọc lại lần nữa xem Trinh." Kiêm ra lệnh.
"Lỗi ép chữ trang ba: thiếu nét g cuối."
"Nét chữ này có phải của cô không?"
Trinh ghé sát mắt vào mặt giấy, đầu ngón tay run nhẹ.
"Không, chữ tôi tròn hơn, không mảnh thế này."
"Cô thử so với mấy dòng nhật ký phía trên xem nào."
"Dòng phía trên là mực đen, đây là mực đỏ."
"Cấu trúc chữ thì sao? Cách đưa bút ấy?"
"Nét 'g' ở trang trước tôi viết móc ngược, ở đây nó gãy gọn lắm."
"Vậy là có kẻ đã lén viết vào sổ của cô."
"Nhưng sổ này tôi luôn để trong túi áo, ai vào được?"
"Có thể dòng chữ tự hiện lên như một lời nhắc."
"Thiếu nét 'g' cuối là ám chỉ điều gì?"
"Có liên quan đến tên một ai đó trong nhóm không?"
"Hay là tên cái làng này? Làng Gạo?"
"Làng Gạo thì đâu có thiếu chữ g ở cuối."
"Chịu thôi, không thể giải mã được vào lúc này."
"Cô cứ giữ kỹ cuốn sổ đó, đừng để mất."
Kiêm giật lấy cuốn sổ. Anh soi kỹ từng nét chữ rồi ném trả lại cho cô.
"Nghề của cô là tìm lỗi. Có vẻ cái khuôn in này bắt đầu tự lộ diện để cô sửa đấy."
"Nét g cuối là cái gì?" Một người đàn ông trong nhóm mười người lên tiếng. "Chúng ta đang ở sân đình, trang ba là ở đâu?"
Kiêm không trả lời. Anh bước lại gần bệ đá, dùng ngón tay gõ nhịp lên mặt đá xanh.
"Nghe đi. Tiếng mõ."
Tiếng mõ từ đầu làng vọng lại.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Kiêm đếm thầm. Anh nhìn Trinh, sắc mặt tối sầm lại.
"Khoảng cách giữa hai tiếng mõ ngắn hơn hôm qua hai phần mười. Không phải do người đánh mõ vội. Là nhịp nền của cả cái làng này đang tăng tốc."
Họ đứng lặng giữa sân đình. Một người đàn bà trong nhóm lấy miếng lương khô mang theo từ túi ra định ăn. Miếng bánh vừa đưa lên miệng đã cứng lại, khô và bở. Chỉ trong vòng nửa giờ, cảm giác về một buổi sáng bình thường đã tan biến. Ánh nắng từ màu vàng nhạt chuyển sang vàng sẫm, rồi đổ rực màu xế chiều.
Giữa lúc đó, một âm thanh mới nổi lên.
*Lách cách. Lách cách. Lách cách.*
Tiếng động phát ra từ phía nhà mụ dì ghẻ ở cuối xóm. Ban đầu, nó nhỏ giọt, rời rạc như tiếng mưa đập vào tàu lá chuối khô. Nhưng chỉ sau mười phút, âm thanh ấy trở nên gấp, đều đặn. Nó bao trùm lấy không gian, át cả tiếng xào xạc của cây gạo.
Bà Sáu Thìn đột ngột ngồi thụp xuống, hai tay bịt chặt tai. Bà nghiến răng, gương mặt nhăn nhúm lại. Những người khác trong nhóm cũng bắt đầu cảm thấy một sự rung chấn nhẹ dưới lòng bàn chân.
"Tiếng khung cửi." Trinh nói, mắt hướng về phía những mái nhà xám.
"Không." Kiêm đứng thẳng lưng, mắt dán vào khoảng không vô định phía bến đò. "Đó là tiếng máy đóng khuôn."
Trinh cau mày. "Đóng khuôn là gì?"
"Ở màn trước, khi tôi ở tích Sơn Tinh Thuỷ Tinh, âm thanh này nổi lên vào ngày cuối cùng."
"Tích đó anh đã gặp chuyện gì?"
"Nó là tiếng guồng quay của một cỗ máy in khổng lồ đang ép chặt mọi ký tự vào bản thảo cuối."
"Anh nói rõ hơn đi, máy in nào ở đây?"
"Mọi thứ sẽ bị cố định khi máy chạy đạt đỉnh."
"Chuyện gì xảy ra với những người không có tên?"
"Họ bị coi là mực thừa." Kiêm đáp cộc lốc.
"Còn hai điều anh bảo đã xảy ra với nhóm của anh lúc đó?"
"Một người bị cán nát thành vệt mực đen."
"Còn điều thứ hai?"
"Tôi đứng quá gần guồng in nên bị hút sạch vốn liếng."
"Vốn liếng là lỗ bấm trên vé của anh sao?"
"Phải, tôi mất sạch lỗ bấm chỉ để không bị gạch tên."
"Anh kể nghe nhẹ nhàng quá nhỉ?"
"Chẳng có gì để thống thiết, mất là mất."
Bà Sáu Thìn bỗng nắm lấy gấu áo Kiêm, lắc đầu lia lịa.
"Bà bảo tôi đừng nói nữa à?"
Bà gật đầu, khuôn mặt tái nhợt chỉ về phía nhà mụ dì ghẻ.
"Đúng, âm thanh đó đang ăn mòn chúng ta."
Anh hít một hơi dài, giọng trầm đục.
"Lần đó, tôi đã thấy những người đồng hành của mình mờ dần, rồi biến thành những vệt mực loang lổ trên mặt đất."
Tiếng khung cửi càng lúc càng lớn. Nó không còn là một âm thanh bên ngoài, mà gõ thẳng vào màng nhĩ của họ. Những hạt cát nhỏ trên sân đình bắt đầu nảy lên theo nhịp điệu của guồng quay từ phía xa. Không gian xung quanh bắt đầu co thắt lại, những bức tường vô hình từ bốn phía ép vào giữa sân đình.
Người quét rác ở sân đình bỗng dừng lại. Ông ta đứng đờ người, cây chổi tre rơi xuống đất. Một giây sau, ông ta cử động lại, nhưng động tác nhanh gấp đôi bình thường, giật cục, khớp nọ vênh khớp kia bị kéo dây quá mạnh.
Bà Sáu Thìn bỗng buông tay khỏi tai. Bà quỳ xuống nền đất cát ngay dưới chân Trinh. Bà dùng ngón tay trỏ, quẹt mạnh từng đường lên mặt sân. Động tác của bà dứt khoát, gấp gáp.
Một chữ hiện ra rõ mồng một trên nền đất đen.
*KHUÔN.*
Chữ viết tay của bà Sáu không mờ đi dưới vết chân người bước qua. Những nét chữ sắc lẹm, đứng vững giữa những cơn gió đang bắt đầu thổi mạnh.
"Khuôn? Bà muốn nói về cái máy in của anh Kiêm à?"
"Có khi là khuôn bánh chưng của nhà Tấm?" Một người đoán.
"Vô lý, lúc này ai đi làm bánh."
"Hay là khuôn mặt, ý bà là nhìn mặt ai đó?"
"Chữ viết rõ ràng là danh từ cơ mà."
Một người làng đi ngang qua, lẩm bẩm: "Đến giờ đổ bản kẽm rồi, sắp xong một mẻ."
"Kẽm? Ý ông ta là nghề đúc?"
"Không, Trinh là biên tập, cô nghĩ xem?"
"Đây là khuôn in, loại dùng để ép mực lên giấy."
"Nó liên quan gì đến chúng ta?"
"Chúng ta là chữ, nếu không khớp khuôn sẽ bị loại bỏ."
"Khuôn?" Một người phụ nữ trong nhóm thốt lên.
Kiêm bước tới, định dùng bàn chân lau đi chữ đó. Nhưng lạ thay, bàn chân anh lướt qua, cát không hề xê dịch. Chữ "KHUÔN" như được in đè lên mặt đất bằng một loại mực vô hình nhưng bất biến.
Trinh nhìn vào nét chữ. Cô nhận ra một điều gì đó quen thuộc trong cấu trúc của nó. Đó là kiểu chữ ti-pô khuyết nét, giống hệt font chữ trên tấm vé của cô.
Bà Sáu nhìn vào chữ đó, rồi nhìn thẳng vào Trinh. Bà chỉ tay vào túi áo cô, nơi cuốn sổ tay đang nằm. Sau đó, bà buông thõng tay xuống đất, đầu gục xuống ngực. Bà thở hổn hển, hai vai rũ xuống, ngón tay còn dính đất.
Tiếng khung cửi gấp hơn. Bây giờ nó rền dọc dưới lòng đất.
Kiêm túm lấy cánh tay Trinh, kéo cô ra phía sau bệ đá xanh, tách khỏi nhóm người đang hoảng loạn.
"Trinh, nghe tôi. Máy sắp đóng rồi."
Anh nhấn mạnh từng chữ, hơi thở gấp gáp.
"Tích cũ đang đi theo đoàn rước. Cái làng này chỉ còn là bản nháp đang chờ bị vứt bỏ. Chúng ta là những ký tự thừa trong bản in này nếu không tìm được chỗ đứng."
Trinh nhìn anh, cố giữ cho giọng mình không run. "Anh muốn gì?"
"Cô có năng lực hiệu đính." Kiêm nói nhanh, mắt liếc về phía tiếng động đang gầm thét. "Cô có thể nhìn ra những chỗ lỗi mà người thường không thấy. Nếu tên cô đã được chép vào danh mục khuôn kẽm mới đúng lời quản đoàn, cô có thể gạch bỏ nó. Hoặc cô có thể dùng nó để tạo ra một khoảng trống."
Anh dừng lại, nhìn xoáy vào mắt cô.
"Tôi cần cô để lại một khoảng trống trong bản thảo cho tôi. Một chỗ hở trong dòng chữ để tôi có thể len vào khi máy đóng lại. Đổi lại, tôi biết đường ra bến đò mà không bị quân lính gạch tên. Tôi sẽ đưa cô qua đó."
Trinh lặng thinh. Lời đề nghị của Kiêm mang theo một mục đích cá nhân rõ rệt. Anh không muốn cứu cô; anh muốn dùng cô làm công cụ để lách qua khe hở của thực tại.
"Nếu tôi để lại khoảng trống, cái giá là gì?" Cô hỏi.
Kiêm không nhìn cô nữa. Anh nhìn lên bầu trời. Màu nắng vàng vọt đã biến mất, thay vào đó là một sắc đen kịt của mực in đang đổ xuống từ phía chân trời.
"Mép vé của cô sẽ sạm đi. Có thể cô sẽ mất đi một phần ký ức của mình. Nhưng cô sẽ sống."
Trinh không đáp lại. Cô siết chặt cuốn sổ trong túi áo. Cảm giác nóng hổi từ trang giấy lan ra. Cô biết Kiêm không nói hết sự thật. Khoảng trống anh cần có thể chính là sự tồn tại của một người khác trong nhóm.
Tiếng khung cửi bây giờ đã trở thành một chuỗi âm thanh duy nhất, đinh tai nhức óc. Đất đá dưới chân họ bắt đầu rung chuyển mạnh. Những mái nhà tranh ở phía xa bỗng nhiên mờ đi, trông như những nét vẽ bị nhòe bởi nước.
Trinh nhìn xuống dưới chân mình. Chữ "KHUÔN" của bà Sáu vẫn nằm đó, trắng xóa trên nền đất đen đang nứt nẻ. Những hạt cát nhỏ nảy lên theo nhịp điệu của guồng quay khổng lồ.
Cuốn sổ trong túi áo Trinh bắt đầu nóng ran. Cô cảm nhận được lớp mực đỏ từ mép vé đang thấm qua lớp vải áo, loang lổ trên bàn tay cô. Những dòng chữ bên trong trang giấy tự chuyển động, tiếng sột soạt vang lên ngay bên tai. Một nét gạch ngang đậm nét xuất hiện đè lên dòng chữ "Thiếu nét g cuối".
Mặt đất rung mạnh hơn. Một tiếng rầm vang lên từ phía cổng làng. Tấm bảng gỗ ghi ba chữ "Sống đúng vai" nứt đôi.
Tiếng khung cửi gầm lên một nhịp cuối cùng, át đi tiếng gió rít qua gốc gạo đầu đình. Trinh nhìn thấy một vệt đen khổng lồ đổ ập xuống từ phía bến đò, bao trùm lấy toàn bộ làng mạc. Trong bóng tối đặc quánh đó, chỉ còn lại những vệt mực đỏ trên tay cô sáng rực lên hở.
Cuốn sổ trên tay Trinh bỗng dưng lật mở đến trang bản kẽm số hiệu 21. Những con chữ bắt đầu nhảy múa, xoáy tròn quanh một trục cố định. Tiếng máy in rít lên, báo hiệu một vòng quay sắp kết thúc.