Chương 22: Quân chữ khắc ngược

Thuộc tiểu thuyết Vé Vào Miền Cổ Tích

Tác giả: · Thể loại: Vô Hạn Lưu · Đăng ngày · 2224 từ · khoảng 11 phút đọc

Ngày thứ mười lăm nắng gắt đổ xuống sân đình, làm nhựa từ cây gạo bốc mùi hăng hắc. Đặng Thục Trinh đứng dưới bóng râm mỏng mảnh của bệ đá, những ngón tay cô miết chặt vào mép cuốn sổ tay. Những trang giấy trắng vốn dĩ phải trống không từ sau sự kiện ngày thứ mười ba, nay lại đầy đặc nét chữ viết tay của chính cô.

Trinh lật trang gần nhất. Nét mực xanh đen, sắc sảo và nghiêng về bên phải, đúng là cách cô vẫn cầm bút khi hiệu đính những bản in lỗi. Cô đọc thầm dòng chữ ghi cho ngày thứ mười bốn: "Lúa ngoài đồng đã gặt xong. Cờ quạt hội làng dỡ bỏ lúc chiều muộn. Mụ dì ghẻ bắt đầu dệt vải."

Cô ngước lên nhìn quãng đồng xa. Những gốc rạ trơ trọi xám xịt thay cho thảm lúa vàng rực hai ngày trước. Sân đình cũng trống trải, không còn những dải lụa đỏ treo trên xà ngang.

"Anh nhớ gì về ngày hôm qua?" Trinh hỏi, giọng cô khô khốc.

Lù Văn Kiêm đang ngồi trên bậc đá, đôi mắt quầng thâm nhìn chằm chằm vào khoảng sân vắng người. Anh ta nhổ một bãi nước bọt xuống lớp đất khô, giọng khàn đục: "Tôi nhớ mình ngồi ở bến đò suốt cả ngày. Nhìn dòng nước đứng im. Có một con thuyền chở đầy lá chuối đi qua."

Bà Sáu Thìn đứng gần đó, tay mân mê vạt áo nâu cũ kỹ. Bà lắc đầu khi Trinh đưa cuốn sổ ra. Một người đàn ông trong nhóm mười người còn lại lên tiếng, giọng run rẩy: "Không, hôm qua chúng ta vẫn ở trong buồng tối nhặt thóc mà? Tôi nhớ mùi thóc bụi làm tôi ho sặc sụa."

"Tôi lại nhớ chúng ta đi xem rước Tấm vào cung." Một cô gái trẻ khác cãi lại. "Tiếng loa gọi quân lính vang động cả xóm."

"Mọi người đang nói gì vậy?"

"Hôm qua cả nhóm đi vớt bèo dưới mương kia mà?"

"Rõ ràng tôi nhớ mình đang nằm gối đầu lên đống rơm khô ngoài đầu làng."

"Không thể nào, tôi nhớ cả làng còn đang làm lễ tế cơ mà?"

"Mỗi người nói một nẻo, rốt cuộc ai mới là người thực sự tỉnh?"

"Cuốn sổ của Trinh ghi đúng nhất, chúng ta phải theo nó chứ."

"Nhưng cảm giác bụi thóc bay vào mũi tôi là thật, làm sao sai được!"

"Bụi thóc gì tầm này, lúa gặt hết rồi, anh nằm mơ à?"

"Tôi không mơ, tôi còn bị rộp cả tay vì cầm liềm đây này."

"Anh đưa tay đây xem nào, trắng hếu thế kia mà bảo rộp?"

Một người đàn ông gầy gò đi ngang qua sân đình, trên vai vác chiếc cày gỗ.

Kiêm gọi giật giọng: "Này bác, hôm qua làng mình làm gì?"

Người làng dừng bước, quệt mồ hôi trên trán rồi trả lời tỉnh bơ: "Hôm qua làng mình không có ngày ấy."

Cả nhóm mười người im bặt, khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Kiêm chốt lại bằng giọng gắt gỏng: "Đừng cố nhớ nữa."

Trinh hỏi: "Tại sao?"

Kiêm đáp: "Vì ký ức lúc này chỉ là những bản in hỏng."

Anh bồi thêm: "Nhớ càng nhiều, đầu óc càng dễ bị chèn ép cho đến khi vỡ vụn."

Mỗi người kể một phiên bản khác nhau. Không ai khớp ai. Ký ức của họ giống như những bản in đè lên nhau, chữ này lấp mất chữ kia, tạo thành một khối mực đen ngòm không thể đọc được.

Kiêm gạt tay, đứng dậy: "Đừng cố nhớ nữa. Càng nhớ, càng lệch pha. Chúng ta bị mất hai ngày vì kịch bản vừa thực hiện một nhịp nhảy cóc để đẩy nhanh tới đoạn kết. Mất trang chính là dấu hiệu của việc sắp đóng máy."

Trinh nhét cuốn sổ vào túi áo. Cô cảm nhận được trọng lượng của chiếc kẹp tóc nhựa hồng nằm sát lớp vải. Phía trên cao, tiếng đập cánh xé ngang không khí. Một con chim vàng anh sà xuống, đậu ngay trên bệ đá, cách Trinh đúng một sải tay.

Con chim không có vệt sáng viền quanh người. Đôi mắt nó đen láy, tỉnh táo, xoáy thẳng vào Trinh. Những người làng đi ngang qua sân đình vẫn thản nhiên, không một ai liếc nhìn sinh vật nhỏ bé đang đứng giữa vòng vây của nhóm người cầm vé.

"Tấm?" Trinh thì thầm.

Kiêm lùi lại một bước, tay nắm chặt con dao nhỏ giấu trong ống tay áo. "Mày là cái Tấm? Sao ta tin được mày?"

Trinh chỉ tay vào lớp lông mềm: "Nhìn kỹ đi, nó không có vệt sáng viền quanh người."

Kiêm quát: "Thì sao? Một con chim biết nói thì vẫn là thứ quái đản thôi."

Trinh kiên định: "Người ở đây đều có viền sáng, chỉ nó là không."

Kiêm vẫn cãi: "Có khi nó là một cái bẫy khác của mụ dì ghẻ."

Trinh bước tới gần con chim: "Để tôi hỏi."

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen: "Trong túi áo tôi có thứ gì?"

Con chim đáp ngay: "Một chiếc kẹp tóc nhựa màu hồng."

Trinh hỏi tiếp: "Ai đã đưa nó cho cô trước khi cô bị hãm hại?"

Con chim trả lời: "Chẳng có ai cả, chính tôi đã đánh rơi nó khi trèo lên cây cau."

Kiêm sững người, buông lỏng cán dao.

Con chim nghiêng đầu. Nó không hót. Một giọng nói phát ra từ lồng ngực nhỏ bé của nó, đều đều và rõ mồn một như tiếng người: "Cô nhận ra tôi nhanh hơn những người hiệu đính trước đây."

"Mày là cái Tấm? Sao ta tin được mày?" Kiêm lặp lại, giọng vẫn đầy nghi hoặc.

Con chim nhìn thẳng vào Kiêm: "Vì chỉ tôi mới biết kẻ đóng vai Bụt ở lần thứ mười hai đã bị gạch tên thế nào. Hắn không bị giết. Hắn bị đổ mực vào người cho đến khi tan biến thành một trang giấy trắng vì dám đưa cho tôi một chiếc hài không nằm trong danh mục."

Kiêm im lặng. Trinh quan sát bộ lông vàng rực của con chim, hỏi: "Cô muốn tôi cứu cô khỏi kịch bản này? Muốn tôi giúp cô hồi sinh?"

"Không." Con chim đáp. "Tôi đã đi qua màn này 49 lần. 49 lần chết dưới tay mụ dì ghẻ và cái Cám. 49 lần hóa thành vàng anh, thành xoan đào, thành khung cửi, rồi lại quay về làm người để bị giết tiếp. Mỗi lần quay lại đúng khoảnh khắc này chính là hình phạt tàn khốc nhất."

Nó đập cánh nhẹ, âm thanh khô: "Tôi xin cô xóa tên tôi khỏi bản thảo."

Trinh hỏi khẽ: "Xóa tên là mất hết, cô biết chứ?"

Con chim trả lời: "Tôi biết."

Trinh hỏi tiếp: "Những lần trước, ai đã đóng vai Bụt?"

Con chim đáp: "Những kẻ cầm vé giống như các người."

"Họ làm gì để giúp cô?"

"Họ cho tôi hy vọng bằng những phép màu giả tạo."

"Rồi họ nhận lấy kết cục gì?"

"Họ bị nghiền nát khi khuôn in dập xuống sai chỗ."

"Cái giá của họ là gì?"

"Sự tan biến vĩnh viễn trong bể mực đen."

Kiêm chen vào: "Nếu xóa tên nó, chúng tôi có được thêm lỗ bấm nào không?"

Con chim nhìn anh bằng đôi mắt vô hồn.

Nó đáp: "Anh chỉ nhận được sự trống rỗng."

Trinh sững người. Đôi mắt hiệu đính của cô nhìn thấy những đường nét của con chim bắt đầu nhòe đi ở rìa lông, giống như một con chữ bị in nhầm trên giấy ẩm. "Nếu xóa tên cô, tích truyện sẽ trống rỗng. Mọi thứ sẽ đổ vỡ. Không có Tấm, kịch bản không còn điểm tựa để chạy."

"Đóng máy sớm." Con chim nói. "Đó là cách duy nhất để thoát khỏi khuôn kẽm này. Tôi không muốn làm một con chữ bị ép xuống mặt giấy thêm lần nào nữa."

Trinh đứng thẳng người. Bản năng nghề nghiệp trỗi dậy, cô phân tích tình hình bằng tư duy của một thợ sắp chữ: "Muốn bỏ một cái tên khỏi bản in, phải đúc lại cả tấm khuôn chứa cái tên đó. Tôi không thể chỉ gạch đi một dòng. Mà mọi cái tên nằm chung tấm khuôn ấy đều đi theo khi tôi nung chảy chì."

Kiêm sốt ruột: "Cô nói tiếng người bình thường đi, đúc lại là sao?"

Trinh giải thích: "Là phá hủy toàn bộ trang giấy này để làm lại từ đầu."

Kiêm hỏi: "Mất bao lâu để làm xong?"

Trinh lắc đầu: "Tôi không biết chắc."

Kiêm hỏi dồn: "Ai là người trực tiếp thực hiện việc đó?"

Trinh đáp: "Chỉ có người nắm giữ quyền hiệu đính."

Kiêm hỏi tiếp: "Làm ở đâu? Ngay tại cái làng này à?"

Trinh thừa nhận: "Có những công đoạn tôi vẫn chưa nhìn thấy hết."

Kiêm lập luận: "Đóng màn sớm thì chúng ta được về sớm, đúng không?"

Trinh phản bác: "Nhưng anh có biết tên mình đang nằm chung khuôn với ai không?"

Kiêm im lặng nhìn xuống đôi bàn tay trắng sạch của mình.

Trinh bồi thêm: "Nếu anh nằm cùng trang với Tấm, anh sẽ bị đun chảy."

Bà Sáu Thìn đột ngột bước tới, nắm chặt lấy cổ tay Trinh.

Cả nhóm mười người nhìn bà, không ai dám thốt ra một lời.

Cô nhìn sang Kiêm, rồi nhìn mười người đồng hành: "Và tôi chưa biết tên nào nằm chung khuôn với cô. Có thể là tôi, có thể là Kiêm, hoặc là toàn bộ làng này."

Kiêm gắt lên: "Cứ làm đi! Xóa đi để chúng ta về sớm. Cô định đợi đến lúc tất cả chúng ta bị gạch tên lần lượt à?"

"Anh không hiểu sao?" Trinh quay sang. "Nếu tôi đúc lại khuôn mà anh nằm trong đó, anh sẽ biến mất cùng với nó. Chúng ta sẽ tan chảy cùng với chì."

Bà Sáu Thìn bước tới, nắm chặt lấy cổ tay Trinh. Bàn tay bà lạnh buốt, thô ráp. Bà cố sức dùng ngón tay trỏ viết lên lòng bàn tay Trinh, nhưng không một chữ nào hiện ra. Bà chỉ để lại những vết hằn đỏ hếu, run. Trinh nhìn vào mắt bà Sáu, thấy trong đó một lời van xin im lặng.

Trinh quay lại phía con chim vàng anh. Cô hạ thấp giọng: "Bản gốc kể rằng sau khi chết ở cây cau, cô mới hóa thành chim. Nhưng lần này, cô đã ở đây khi kịch bản còn chưa kết thúc đoạn dệt vải. Cô đã hóa chim từ khi còn sống."

Ngay khi dứt câu, một luồng nhiệt nóng rực bốc lên từ túi áo Trinh. Tấm vé giấy in ti-pô bắt đầu rung lên. Cô rút vé ra. Mép răng cưa sạm đen lại, dải màu tối lan nhanh như mực loang trên giấy thấm.

Nấc thứ chín.

Tấm vé hiện lên chín vạch đen rõ rệt. Trinh thấy đầu mình nặng trịch, không gian xung quanh hơi nhòe đi ở các góc.

Con chim vàng anh nhìn xuống tấm vé sạm màu, giọng nó trầm xuống: "Còn bao nhiêu nấc nữa, cô sẽ tan biến cùng mực?"

Trinh không trả lời. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào nấc thứ chín vừa hiện rõ. Sự hiện diện của cô trong làng này đang mỏng dần đi.

Con chim bỗng nhiên rướn người, nó vỗ cánh bay lên cao. Trước khi biến mất vào vòm lá xanh thẫm của cây gạo, nó nhả ra một vật nhỏ từ mỏ. Một vật kim loại rơi xuống, nằm gọn trong lòng bàn tay đang mở ra của Trinh.

Trinh soi kỹ vật đó dưới nắng: "Một quân chữ chì."

Kiêm ghé mắt vào: "Đọc xem mặt khắc ngược kia là chữ gì?"

Trinh nheo mắt: "Là chữ K."

Kiêm hỏi: "Cô chắc chứ? Đọc lại lần nữa xem nào."

Trinh khẳng định: "Đúng là chữ K, không sai được."

Kiêm ngước lên hỏi con chim: "Thứ này từ đâu ra?"

Con chim đáp: "Từ cuống họng của kẻ đã nuốt lời."

Nói xong, nó vỗ cánh bay vút qua mái đình.

Đó là một quân chữ rời bằng chì. Nó nặng, lạnh lẽo, và mang hình khối của một khối hộp chữ nhật nhỏ. Một mặt của quân chữ khắc ngược một ký tự. Trinh đưa lên sát mắt, dưới ánh nắng gắt của ngày thứ mười lăm, cô đọc ra được chữ K.

"Khung cửi chính là máy in." Tiếng con chim vàng anh vọng xuống từ trên cao, nhỏ dần rồi tắt hẳn. "Mỗi nhịp khung cửi là một nhịp ép khuôn xuống bản thảo của các người."

Trinh siết chặt quân chữ chì. Chữ K khắc ngược trên khối kim loại hoàn toàn khớp với nét vẽ dang dở mà bà Sáu Thìn đã cố để lại trên da thịt cô. Chữ K của từ Khuôn.

Cô nhìn xuống lòng bàn tay. Quân chữ chì nằm đó, đen sẫm và lạnh ngắt, găm vào da cô một cảm giác tê dại.