Chương 23: Gian buồng không cửa sổ
Thuộc tiểu thuyết Vé Vào Miền Cổ Tích
Tác giả: Quyên Nhí Nhảnh · Thể loại: Vô Hạn Lưu · Đăng ngày · 2277 từ · khoảng 11 phút đọc
Gió rít qua kẽ lá cây gạo già vào đêm ngày thứ mười lăm, mang theo mùi ẩm của bùn và một thứ mùi hôi hám của kim loại cũ.
Đặng Thục Trinh đứng yên giữa khoảng sân vắng. Ngón tay cô miết lên quân chữ chì khắc chữ "K". Cạnh sắc của khối chì đâm vào da thịt tê dại, nhưng cô không buông. Phía sau cô, Kiêm đứng bất động. Ánh sáng yếu ớt của trăng thượng tuần chỉ đủ đổ những bóng dài loang lổ trên mặt đất.
"Bà Sáu nói đúng." Trinh nói, giọng thấp tới mức gần như tan biến vào tiếng gió. "Chữ K là khuôn. Tiếng lách cách chúng ta nghe mỗi đêm là tiếng bàn ép dập xuống. Khung cửi nhà mụ dì ghẻ là một bàn ép."
Kiêm nhíu mày, bàn tay anh siết chặt quai túi.
"Cô chắc không?"
"Tôi làm nghề này mười năm rồi." Trinh quay lại nhìn anh. "Tiếng thoi dệt vải có nhịp mềm, còn đây là tiếng kim loại nện xuống khay chữ. Con chim vàng anh nhả quân chữ này ra là có ý. Nó là một mảnh của bản in đang dang dở."
Trinh xòe bàn tay, chỉ vào vết mực còn sót lại trên rãnh quân chữ.
"Chữ K này là tên một nhân vật." Cô phán đoán. "Có thể là Kiêm."
"Vô lý." Kiêm phản bác ngay. "Tên tôi không có trong tích này. Đây là chữ 'Khung', hoặc 'Kiếp'."
"Cũng có thể là 'Kéo'." Một người đàn ông trong nhóm mười người lên tiếng. "Tiếng lách cách đó giống tiếng kéo cắt vải."
"Không phải." Trinh lắc đầu. "Nó là nhịp dập."
"Vậy nếu là máy in, nó phải ở chỗ cao ráo." Cô gái đứng cạnh Kiêm chen vào. "Căn buồng phía đông có vẻ hợp lý hơn."
Họ bắt đầu cãi vã. Có người đòi quay về đình chờ trời sáng vì sợ phạm vào điều cấm của hội làng.
"Đi bây giờ là tự sát." Kiêm gắt. "Chúng ta không thấy đường."
"Nhưng máy đang chạy." Trinh kiên định. "Đợi đến sáng thì kịch bản in xong rồi."
Bà Sáu Thìn bước tới giữa đám đông. Cấu trúc khuôn mặt bà mờ mờ trong bóng tối. Bà không nói, chỉ dùng bàn tay gầy guộc chỉ về phía bụi chuối rậm rạp phía tây.
"Bà bảo đi lối đó sao?" Kiêm hỏi. "Đó là đường cụt mà?"
Bà Sáu lắc đầu, tay vẫn chỉ về phía tây nhưng hơi lệch sang phải. Cả nhóm đi theo một đoạn thì đâm sầm vào vách đất của một nhà kho cũ.
"Sai rồi." Trinh lẩm bẩm. "Bà chỉ cái hầm bên dưới vách này."
Đôi mắt bà Sáu đục ngầu nhưng kiên định. Bà vẫy tay ra hiệu cho họ đi theo, rồi lách qua bóng tối của những bờ dậu dâm bụt. Bà không đi đường mòn. Người phụ nữ dẫn họ băng qua những mảnh vườn hoang, nơi cỏ dại cao lút đầu gối và mùi hoa xoan rụng nồng nặc.
"Tiếng động phát ra từ buồng trong." Kiêm khẽ nói khi họ đứng trước hàng rào thưa nhà mụ dì ghẻ.
Lách cách. Lách cách.
Âm thanh đanh và đều đặn tỏa ra từ căn nhà tranh vách đất. Không có ánh đèn nào hắt ra từ các khe liếp. Căn nhà im lìm, trừ tiếng động của máy móc đang vận hành.
Bà Sáu Thìn đẩy nhẹ cánh cổng tre. Bà dẫn họ vòng ra phía sau, nơi có một gian buồng không cửa sổ, tường đất dày hơn bình thường. Trinh áp tai vào vách. Rõ ràng rồi. Tiếng trục lăn quay vòng và tiếng khay chữ va đập vào bàn ép.
Họ lách qua cánh cửa gỗ hẹp không chốt. Chỉ có Trinh, Kiêm và bà Sáu vào trong.
Mùi mực in đặc quánh xộc thẳng vào mũi. Mùi ấy là mùi mực in rẻ tiền, hôi nồng và rít. Trinh nheo mắt. Giữa gian buồng, một cấu trúc gỗ khổng lồ án ngữ. Nó có hình dáng của một khung cửi, nhưng thay vì sợi dọc sợi ngang, người ta nhìn thấy những thanh răng chì và một con lăn cao su bám đầy mực đen.
"Đây là cái gì?" Kiêm thốt lên, giọng lạc đi.
Trinh tiến lại gần. Cô chạm tay vào bàn ép. Nó lạnh ngắt. Trên khay chữ, hàng nghìn con chữ chì nhỏ xíu được sắp xếp ngay ngắn. Mặt khuôn đang úp xuống một xấp giấy vàng ố.
"Máy in ti-pô." Trinh lẩm bẩm. "Nhà mụ dì ghẻ không dệt lụa. Mụ đang đúc kịch bản."
Kiêm bật quẹt lửa. Ánh sáng bập bùng soi rõ những bản thảo nằm vương vãi dưới chân máy. Anh nhặt một tờ lên, tay run bần bật.
"Trinh, nhìn này."
Cô đón lấy tờ giấy. Mực đỏ thẫm còn chưa kịp khô hoàn toàn. Với đôi mắt của một hiệu đính viên, Trinh lướt qua những dòng chữ sắc lẻm. Cô bắt đầu đọc thành lời:
"Tấm chết, hóa chim vàng anh."
"Chờ đã." Kiêm cắt ngang. "Đoạn đó diễn ra lúc nào? Sao tôi không thấy?"
"Bản thảo in trước sự việc." Trinh giải thích ngắn gọn.
Cô đọc tiếp: "Vàng anh bị giết, lông hóa hai cây xoan đào."
"Còn mấy lần chết nữa?" Kiêm hỏi, giọng đầy lo lắng.
Trinh lật nhanh trang giấy, ngón tay cô di trên những dòng chữ.
"Một lần lông chim bị chôn." Cô đếm. "Một lần cây bị chặt làm khung cửi. Một lần khung cửi bị đốt. Tổng cộng là ba đoạn nữa."
"Ai là người viết ra những thứ quái quỷ này?" Kiêm hỏi, mắt nhìn chăm chằm vào đống mực đen.
"Một thợ sắp chữ." Trinh trả lời bằng bản năng nghề nghiệp. "Hoặc một biên kịch thích dùng khuôn đúc."
Cô lật đến trang cuối cùng. Ánh lửa quẹt nhấp nháy soi lên tấm khuôn chì đang nằm chờ.
"Có danh sách tên ở đây." Trinh đọc to. "Lính canh một. Lính canh hai. Ông hàng nước. Bà Sáu Thìn."
Cô dừng lại đột ngột. Tên người đàn bà đang đứng cạnh họ hiện rõ mồn một trên mặt chì.
Bà Sáu Thìn không hề phản ứng bằng lời. Bà ra hiệu bằng cách gõ tay vào cạnh máy, giục Trinh đọc tiếp.
"Trong lần in tới, khi Tấm quay về cung, tên bà sẽ bị gạch." Trinh nói, giọng nghẹn lại. "Họ dùng tên cũ để lót ổ cho chữ mới."
Bà Sáu đứng sững lại. Trinh nhìn bà, rồi nhìn lại bản thảo.
"Chúng ta phải làm gì?" Kiêm hỏi, mắt anh đảo liên tục về phía cửa. "Nếu mụ dì ghẻ quay lại..."
Trinh đặt quân chữ chì khắc chữ "K" vào chỗ trống trên khay chữ. Nó vừa khít.
"Chúng ta có ba lựa chọn." Trinh nhìn Kiêm. "Một, giúp Tấm quay lại đúng bản gốc. Để kịch bản chạy hết trang cuối. Khi Tấm vào cung trừng phạt Cám, màn diễn sẽ đóng máy. Chúng ta có lỗ bấm trên vé và được đi tiếp. Cái giá là Tấm phải chịu đựng toàn bộ sự tàn độc này thêm một lần nữa."
Kiêm nuốt nước bọt.
"Thì đó là việc cô ấy phải làm. Đó là tích truyện."
"Anh thực sự muốn nhìn cô ấy bị giết thêm vài lần sao?" Trinh hỏi.
"Tôi muốn sống." Kiêm gằn giọng. "Ở tích Sơn Tinh Thủy Tinh, tôi đã mất một nửa số vé vì cố làm người tốt. Tôi đã trả giá bằng việc suýt bị lũ cuốn trôi. Tôi không muốn mất thêm gì nữa."
"Đường thứ hai," Trinh tiếp tục, "Xóa tên Tấm khỏi khuôn. Nhưng mọi cái tên nằm chung khuôn chì này sẽ biến mất theo. Bà Sáu, và cả những người làng khác. Họ là vật liệu giữ lề cho kịch bản. Xóa kịch bản là xóa luôn họ."
"Không được." Kiêm phản bác. "Chúng ta không có quyền xóa sổ những người này. Tên bà Sáu ở đó, nếu xóa đi, bà ấy sẽ ra sao?"
"Bà ấy sẽ không tồn tại nữa." Trinh đáp.
"Thế thì bỏ đường đó đi." Kiêm nói nhanh. "Nó quá mạo hiểm."
"Vậy anh chọn cách để Tấm bị giết?"
"Cô đừng có đạo đức giả." Kiêm bước tới gần. "Đây là cách an toàn nhất cho tất cả chúng ta. Tấm là một nhân vật, cô ấy sẽ hồi sinh trong tích truyện tiếp theo."
"Tôi sẽ không làm vậy." Trinh lùi lại.
"Nếu cô không nghe, tôi sẽ bỏ đi một mình." Kiêm dọa. "Tôi sẽ mặc kệ cô với cái máy này."
Trinh nhìn thẳng vào mắt anh.
"Kiêm, anh có thật sự tin mình sẽ được về không?"
Kiêm im lặng. Anh không trả lời thẳng câu hỏi của cô. Đôi mắt anh tránh né ánh lửa từ chiếc quẹt.
"Anh nghĩ lỗ bấm là thật, hay nó cũng chỉ là một vệt mực trên giấy?" Trinh hỏi tiếp.
Kiêm không nói gì. Anh chặn tay Trinh khi cô định nhấc con lăn lên. Anh đứng chắn giữa cô và cỗ máy bằng cả thân hình cao lớn của mình.
"Cô không được làm thế. Ở tích trước, tôi đã thấy người ta cố sửa bản thảo. Kết quả là cả vùng đó bị xóa trắng. Tôi không muốn chết ở đây."
"Tôi chọn sống!" Kiêm gằn giọng. "Chúng ta chỉ là người cầm vé. Cô đừng quên điều đó. Sống đúng vai, Trinh ạ. Vai của chúng ta là khách qua đường, không phải người hùng."
Người phụ nữ gầy guộc đột ngột tiến lại chỗ góc buồng. Bà cầm lấy cây đèn dầu đang đặt trên một hòm gỗ mục. Bà không nhìn Kiêm. Bà nhìn Trinh bằng đôi mắt sâu thẳm, rồi chậm rãi đặt cây đèn vào tay cô.
Đó là một cử động dứt khoát. Sức nặng của cây đèn sứ truyền qua lòng bàn tay Trinh, xuyên qua nấc tê dại thứ chín của tấm vé. Bà Sáu Thìn gật đầu. Bà đang chọn đường thứ ba.
"Nếu đốt bản thảo," Trinh nói, mắt không rời khỏi Kiêm, "Màn này sẽ không bao giờ in xong. Tích truyện bị treo. Chúng ta có thể không bao giờ nhận được lỗ bấm để về nhà. Chúng ta sẽ thành những kẻ lang thang không danh tính trong kịch bản lỗi."
Kiêm lùi lại, tay anh buông thõng.
"Cô điên rồi."
Trinh không đáp. Cô nghiêng nhẹ tay. Ngọn lửa từ đèn dầu liếm vào mép tập giấy trên bàn ép.
Giấy cũ bắt lửa rất nhanh. Một ngọn lửa xanh lét bùng lên, nuốt chửng những dòng chữ kể về cây xoan đào và khung cửi. Mùi mực in bị nung nóng bốc lên khét lẹt, tạo thành những làn khói đen kịt cuộn tròn dưới mái tranh.
"Mọi thứ kết thúc rồi." Kiêm nói, giọng cộc lốc.
"Hoặc mới bắt đầu." Trinh đáp lại.
Tiếng lách cách của cỗ máy chậm lại.
Một. Hai.
Nhịp dập thưa dần.
Ba. Bốn.
Trinh và Kiêm nín thở đếm từng nhịp gõ của trục khuỷu.
Năm.
Tiếng kim loại va vào nhau nghe khô khốc rồi lịm dần.
Sáu.
Khung cửi rung lên một lần cuối rồi đứng khựng lại. Lửa bắt đầu lan đến những con chữ chì. Con lăn cao su bắt đầu chảy nhựa, kêu xèo xèo trên mặt khuôn nóng bỏng. Những con chữ chì gặp nhiệt độ cao bắt đầu biến dạng. Chữ "Tấm" chảy ra thành một vệt bạc lỏng, lem nhem trên mặt khay. Chữ "Sáu Thìn" cũng biến mất trong đống hỗn độn của kim loại nóng chảy.
Tiếng khung cửi tắt hẳn. Không gian lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Cơn đau buốt nhói ập đến lòng bàn tay Trinh. Cô run rẩy lôi tấm vé mời hội làng ra khỏi túi áo. Mép răng cưa không còn dải màu sạm nữa. Nó đã biến thành một màu đen đặc, đen như mực in loại tồi, và màu đen đó đang lan nhanh như dầu loang.
Nó nuốt chửng tên cô.
Dòng chữ "Đặng Thục Trinh" mờ dần, mờ dần rồi biến mất hoàn toàn dưới lớp mực đen kịt. Tấm vé bây giờ chỉ còn là một mẩu giấy đen bóng, nhẵn thín, không còn một ký hiệu nào của sự tồn tại.
Trinh nhìn mẩu giấy đen trong tay. Cô nhớ lại tấm vé mình đã thấy ở khoảnh đất trống bên gốc gạo vào ngày thứ năm. Tấm vé của người tiền nhiệm nằm lại chỗ của Bụt. Nó cũng đen như thế này. Nó cũng không có tên.
"Người đó tự đốt kịch bản." Trinh thì thầm, giọng cô khô như tiếng giấy cháy. "Không ai gạch tên người đó cả."
Kiêm nhìn tấm vé của Trinh, rồi nhìn sang bà Sáu Thìn. Hình bóng bà Sáu bắt đầu mờ đi. Bà vẫn đứng đó. Chỉ là sự hiện diện của bà mỏng đi, giống như một nét bút chì bị tẩy dở. Bà không còn là một phần của tích Tấm Cám nữa.
Mùi chì nóng lan tỏa khắp gian buồng.
Trinh cúi xuống nhìn chiếc kẹp tóc nhựa hồng trong túi áo. Nó vẫn ở đó, một vật ngoại lai cứng đầu không chịu tan chảy theo kịch bản. Cô siết chặt mẩu giấy đen trong tay.
Trên bàn máy, những con chữ chì chỉ còn là một khối tro tàn đen ngòm nằm chồng chất lên nhau.