Chương 7: Con chữ g khuyết dưới chân cửa

Thuộc tiểu thuyết Vé Vào Miền Cổ Tích

Tác giả: · Thể loại: Vô Hạn Lưu · Đăng ngày · 2456 từ · khoảng 12 phút đọc

Đêm ngày thứ năm trong căn buồng tối của nhà mụ dì ghẻ đặc quánh mùi đất ẩm và hơi người. Những tiếng hít thở nặng nề, đứt quãng chồng chéo lên nhau giữa không gian chật hẹp. Một người đàn ông vô danh ngồi bệt dưới đất, hai tay buông thõng, những hạt thóc vương vãi trên sàn đất nện theo từng nhịp co thắt của ngón tay anh ta.

"Mười ba thúng thóc trộn cát, bốn canh giờ rồi mới nhặt được chưa đầy hai thúng."

Bà Sáu Thìn cất giọng khàn đặc, tay bà vẫn thoăn thoắt nhặt nhạnh trong bóng tối. Trinh nhìn vào đống hỗn hợp lổn nhổn dưới chân. Khe sáng mỏng dưới chân cửa chỉ đủ để thấy những bóng đen nhòe nhoẹt.

"Cứ đà này, đến lúc trống hội điểm lần cuối, chúng ta vẫn chưa xong một nửa."

Một người thanh niên trong nhóm tám người vô danh bỗng ném mạnh vốc thóc xuống sàn. Tiếng động khô khốc vang lên giữa sự tĩnh lặng đáng sợ. Anh ta gục đầu vào gối, giọng đầy tuyệt vọng.

"Nhặt để làm gì? Nhặt xong rồi mụ ta lại trộn thêm cát vào. Bản của tôi không có cát. Bản gốc của mọi người không có cát. Sao chỗ này lại có?"

"Câm mồm và nhặt đi."

Kiêm đáp lại, giọng anh vẫn đều đều, vô cảm. Anh không nhìn người thanh niên kia, mắt chỉ dán vào chiếc thúng đang đầy dần một cách chậm chạp.

"Ai dừng tay, người ấy bị xóa sổ."

Trinh hít một hơi sâu để đẩy lùi cảm giác buồn nôn đang dâng lên. Cô không cãi vãi. Với một hiệu đính viên, việc ngồi hàng giờ để dò từng lỗi trên trang giấy là chuyện thường nhật. Nhưng ở đây, mỗi hạt cát lọt qua kẽ tay là một rủi ro chí tử. Cô cảm nhận được sự vô lý đang bò dọc sống lưng. Trong bản gốc Tấm Cám, con chim sẻ của Bụt sẽ xuống nhặt giúp Tấm. Ở đây, chẳng có con chim nào cả. Chỉ có mười hai con người đang kiệt sức vì một lỗi dàn trang quái gở.

"Tôi mệt quá. Tay không còn cảm giác nữa rồi."

Người đàn ông lúc nãy lại than vãn. Một người phụ nữ đứng tuổi bên cạnh gắt khẽ.

"Ông muốn bị người làng đi xuyên qua như cái anh áo kẻ ca rô hôm nọ à? Muốn thì cứ việc đứng dậy."

"Tôi nhặt chậm thì sao?" Người đàn ông vặn lại.

"Thì cả đám chết chùm." Kiêm lạnh lùng.

"Thúng này tôi nhặt xong phần mình rồi." Một người vô danh đẩy thúng ra.

"Chia lại đi, thúng của tôi vẫn còn đầy cát."

"Ai bảo anh vốc phía dưới làm gì?"

"Có khác gì nhau đâu, chỗ nào cũng toàn sạn."

Bà Sáu Thìn đột ngột chen ngang: "Bản tôi thóc trộn gạo, không phải cát."

Nhân chỉ "ừ" một tiếng cho qua chuyện rồi lại cúi đầu nhặt tiếp. Không ai buồn cãi lại lời bà lão. Sự im lặng lại bao trùm, chỉ còn tiếng móng tay cào trên đất nện.

Cả nhóm im bặt. Nỗi sợ hãi có sức nặng hơn bất kỳ lời động viên nào. Trinh im lặng bò lại gần phía cửa buồng. Cô nhận ra một điều bất thường. Đêm đã sâu, ngoài sân đình không còn ánh trăng, đèn dầu nhà mụ dì ghẻ cũng đã tắt từ lâu. Vậy mà dưới chân cánh cửa gỗ lại hắt vào một vệt sáng mỏng.

Vệt sáng ấy không nhạt đi theo thời gian. Nó bừng lên, sắc lẹm. Trinh nheo mắt, áp má xuống nền đất lạnh để nhìn cho rõ. Cô đưa tay che bớt luồng sáng, nghiêng đầu đổi góc nhìn. Đây là thói quen mỗi khi cô soi ngược sáng một trang in để tìm những vết xước trên bản kẽm.

Vệt sáng không đến từ sân đình. Nó rịn ra từ chính thớ gỗ của cánh cửa.

Trinh bò sát hơn. Trên thanh gỗ ngang tầm mắt, có những nét khắc chìm cũ kỹ đã bị bụi đóng đầy. Đó là tên của chủ nhà hoặc một dòng chữ đánh dấu xưa cũ. Giữa những nét mờ mịt đó, cô đọc được từ "giếng".

Con chữ "g" trong từ đó bị khuyết mất nửa vòng tròn dưới.

"Cô thấy cái gì?" Kiêm hỏi dồn.

"Có chắc là có gì không?" Nhân cũng bò lại.

"Một chữ g bị hỏng chân." Trinh đáp.

"Chữ g thì liên quan gì tới thóc?" Kiêm nhíu mày.

"Đây là lỗi bản kẽm." Trinh lẩm bẩm.

"Cô đang nói tiếng gì thế?" Nhân ngơ ngác.

"Nét khuyết chưa ăn mực, nó trắng xóa." Trinh vẫn dán mắt vào khe sáng.

"Nói tiếng người đi Trinh." Kiêm gắt nhẹ.

"Đây là trang hai mươi tám, tôi nhớ rõ mà."

"Tôi chẳng hiểu cô đang nói gì cả." Kiêm thừa nhận thẳng thừng.

Tim Trinh đập lệch một nhịp. Cô nín thở, đưa ngón tay chạm vào chỗ khuyết. Một luồng sáng lạnh buốt từ kẽ hở đó xuyên qua, rọi thẳng vào lòng bàn tay cô. Nó không phải ánh sáng tự nhiên. Nó là thứ ánh sáng của một khoảng không chưa được lấp đầy mực.

"Kiêm. Lại đây."

Kiêm bò lại ngay lập tức. Bóng của anh phủ kín vai Trinh.

"Cô thấy gì?"

"Chỗ này."

Trinh chỉ vào con chữ mẻ nét trên gỗ.

"Đêm cuối cùng ở Hà Nội, tôi đã từ chối ký duyệt một bản in lỗi. Trang 28, từ 'giếng', con chữ 'g' bị hỏng chân. Nó y hệt thế này."

Kiêm nheo mắt nhìn vết khuyết đang tỏa sáng. Anh hạ giọng hỏi khẽ.

"Thì sao? Một cái lỗi in ở Hà Nội thì giúp gì được ở đây?"

"Anh không hiểu à?"

Trinh run lên một cách kỳ lạ, ánh mắt cô sáng lên.

"Chỗ nào bản in chưa ăn mực, chỗ ấy thế giới chưa thành hình. Chỗ này là một lỗi sắp chữ của tích truyện. Nó là khe hở giữa bản gốc và dị bản lỗi này."

Kiêm vẫn chưa tin. Anh đưa tay định chạm vào nhưng Trinh gạt ra.

"Đừng chạm vào bằng tay không. Chúng ta cần thử nó."

"Thử thế nào?"

"Bản gốc là thóc và gạo. Tích này trộn thóc với cát. Cát là thứ lỗi, nó được thêm vào sau khi bản in bị hỏng. Nó không thuộc về bố cục ban đầu của trang giấy này."

Trinh nhìn sang Nhân. Vệt chàm trên mu bàn tay cậu sinh viên đã đậm màu hơn, những nét chữ ti-pô hằn lên da thịt cậu. Nhân nhìn cô, mắt đầy hy vọng nhưng cũng đầy sợ hãi. Trinh biết mình phải làm gì. Cô phải hiệu đính thực tại này, dù cái giá có là gì đi nữa.

"Kiêm, tôi sẽ nói ra chỗ lệch. Anh chuẩn bị thúng đi."

"Cô chắc chứ? Vé của cô đã sạm hai nấc rồi."

"Nói ra thì chúng ta mất gì?" Bà Sáu Thìn hỏi với giọng lo âu.

"Cô đừng làm liều." Nhân can ngăn.

"Phải nói mới thoát được." Kiêm ép sát.

"Cô định nói gì?" Nhân hỏi.

"Nói ra thì cô có sao không?" Kiêm nhìn chằm chằm vào tay Trinh.

"Mất một nấc vé." Trinh nói ngắn gọn.

"Nói đi, chúng ta hết thời gian rồi." Kiêm thúc giục.

Trinh hít một hơi thật sâu. Cô đứng thẳng người trong buồng tối, giọng cô vang lên rành rọt, đanh thép.

"Thóc lẫn với cát là lỗi của bản in này. Bản gốc của tích Tấm Cám chỉ có thóc và gạo."

Tấm vé trong túi áo Trinh đột ngột nóng ran. Một cảm giác tê dại lan từ lòng bàn tay lên cánh tay cô. Cô cấu chặt vào đùi để ngăn mình ngã xuống. Trinh rút tấm vé ra. Ngay trước mắt mọi người, mép răng cưa của tờ giấy sạm đen lại. Màu mực đỏ ban đầu loang ra, sẫm dần thành một màu nâu đen chết chóc. Nó sạm thêm đúng một nấc.

Ba nấc sạm. Tấm vé của Trinh bây giờ sém một cạnh.

Nhưng ngay lập tức, vệt sáng ở con chữ "g" khuyết bùng lên. Nó mở rộng ra, dài khoảng hai đốt ngón tay, tỏa ra một thứ uy áp lạnh lẽo.

"Hắt hỗn hợp vào đây! Nhanh lên!"

Trinh ra lệnh. Kiêm là người đầu tiên hành động. Anh bốc một vốc thóc trộn cát đầy tay, ném mạnh vào vệt sáng rực rỡ kia.

Một hiện tượng kỳ quái xảy ra. Những hạt thóc khi đi qua vệt sáng thì rơi xuống phía bên kia, nằm gọn trên sàn đất nện. Nhưng những hạt cát, ngay khi vừa chạm vào quầng sáng, liền rã ra thành những hạt bụi trắng li ti rồi biến mất không dấu vết vào hư không. Chúng tan biến như thể chưa từng tồn tại trên đời.

"Được rồi! Nó lọc được cát!"

Nhân reo lên. Cậu nhào tới, dùng cả hai tay vốc thóc ném liên tục vào vệt sáng. Những người khác trong nhóm cũng cuống cuồng làm theo. Tiếng cát rã ra lạo xạo như tiếng người ta nghiền nát những mảnh thủy tinh vụn. Tiếng thóc rơi xuống sàn nghe giòn giã, sạch sẽ.

"Nhanh tay lên! Sắp sáng rồi!"

Kiêm thúc giục. Cả nhóm mười hai người quây lại quanh khe sáng hẹp. Họ làm việc với một tốc độ điên cuồng. Không còn tiếng than vãn, chỉ còn tiếng sột soạt của thóc và tiếng bụi cát tan chảy. Hai chiếc thúng đầy ắp ban nãy vơi đi trông thấy.

"Thật sự sạch rồi."

Bà Sáu Thìn thầm thì, tay bà lùa qua đống thóc đã lọc.

"Không còn một hạt sạn nào. Như thể có phép màu."

"Không phải phép màu."

Trinh đáp, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

"Chỉ là xóa đi những thứ in đè lên bản gốc thôi."

Khi mẻ hỗn hợp cuối cùng của thúng thứ hai được đưa tới trước vệt sáng, một người phụ nữ vô danh trong nhóm vì quá vội vã đã để tuột sợi dây buộc tóc bằng vải xanh vào đống thóc. Sợi dây trôi theo vốc cát, chạm vào quầng sáng rực rỡ kia.

Trong chớp mắt, sợi vải xanh rã ra thành những sợi tơ trắng rồi tan biến y hệt những hạt cát. Người phụ nữ hốt hoảng hét lên một tiếng nhỏ, tay quờ quạng vào không trung nhưng không còn gì để bắt lấy.

"Sợi dây của tôi... nó mất rồi."

Trinh đứng sững lại. Cô nhìn vệt sáng đang khép dần ở mép gỗ. Khe hở này không phân biệt cát hay vật dụng cá nhân. Nó chỉ giữ lại những gì có trong "bản in gốc". Bất cứ thứ gì thừa ra, bất cứ thứ gì không thuộc về kịch bản nguyên thủy đều bị đào thải không nương tay. Cô rùng mình khi nghĩ đến việc nếu một bàn tay ai đó lỡ chạm sâu vào vệt sáng kia, liệu nó có rã ra như sợi dây buộc tóc đó không?

"Xong rồi."

Kiêm nói, giọng anh có chút nhẹ nhõm hiếm hoi.

Hai thúng thóc vàng óng, sạch sẽ nằm gọn trong góc buồng. Một sự hoàn hảo đến phi lý giữa căn buồng tồi tàn.

Bên ngoài, tiếng bước chân nhẹ bẫng nện trên nền gạch sân đình. Cả nhóm lập tức im bặt, ngồi dạt về các góc như những bóng ma. Cửa buồng mở sầm ra.

Cái Tấm đứng đó. Cô ta mặc chiếc áo nâu sồng phẳng phiu, vạt áo không một vết bụi. Cô ta không nói một lời nào, ánh mắt vô cảm lướt qua mười hai con người đang co rúm trong bóng tối. Khi ánh nhìn của cô ta dừng lại ở hai thúng thóc sạch tinh, đôi lông mày thanh mảnh hơi nhướn lên một chút.

Cái Tấm bước vào buồng. Cô ta đi ngang qua chỗ Trinh. Khi đôi bàn chân trần bước đến gần vệt sáng đang mờ dần ở kẽ cửa, cô ta dừng lại đúng một nhịp. Cái Tấm cúi xuống, nhìn thẳng vào con chữ "g" khuyết đang lịm tắt ánh sáng.

Cô ta không ngạc nhiên. Cô ta cũng chẳng giận dữ. Ánh mắt đó chỉ là một sự xác nhận lặng lẽ, như thể vừa tìm thấy một ký hiệu quen thuộc trên một bản thảo đã đọc đi đọc lại ngàn lần.

Cái Tấm xoay người bỏ đi, vạt áo lướt qua tay Trinh, lạnh.

Cửa buồng vẫn mở. Trời bắt đầu rạng. Vệt sáng ở mép gỗ tắt ngấm hoàn toàn. Chỗ chữ "g" khuyết giờ chỉ còn là một khe gỗ tối đen, khít khao và im lìm.

Trinh đưa tay vào túi, chạm vào tấm vé. Ba nấc sạm đen cứng đờ trên mép răng cưa. Cô cảm nhận được một sự đánh đổi rõ rệt. Mỗi khi cô sửa một lỗi in của thế giới này, thực tại lại rút bớt đi một phần sự hiện diện của cô.

Kiêm đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. Anh nhìn Trinh, ánh mắt sắc sảo hơn bình thường.

"Cô vừa làm một việc mà tôi chưa từng thấy ai làm được ở những màn trước."

Trinh không nhìn anh. Cô nhìn vào mu bàn tay của Nhân. Vệt chàm đã ngừng lan rộng, nhưng màu của nó vẫn đậm.

"Tôi chỉ làm công việc của mình thôi."

"Hiệu đính thực tại sao?"

Kiêm cười nhạt, nụ cười không chạm tới mắt.

"Cẩn thận đấy. Người sửa lỗi thường là người bị bản in đào thải đầu tiên khi máy in đóng lại."

Trinh bước ra khỏi cửa buồng. Gió sáng sớm tràn vào, mang theo mùi của sương đêm và mùi khói bếp nồng nặc. Ngoài sân đình, cây gạo đứng yên lìm như một gã khổng lồ canh giữ những bí mật của làng. Tiếng mõ gõ đều đặn từ phía cổng làng vang lên, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

"Cộc. Cộc. Cộc."

Nhịp mõ vang lên vô cảm, ép buộc mọi thứ phải quay trở lại với quỹ đạo của nó. Những người làng bắt đầu đi lại trên đường đất, đều và chuẩn. Không ai nhìn về phía nhà mụ dì ghẻ, không ai quan tâm đến mười hai người vừa thoát khỏi một án tử trong đêm.

Trinh nhìn xuống tấm vé trong tay. Ba nấc đen nằm liền nhau ở mép giấy. Nấc cuối còn ấm.