Chương 8: Người đã tiêu hết lỗ bấm

Thuộc tiểu thuyết Vé Vào Miền Cổ Tích

Tác giả: · Thể loại: Vô Hạn Lưu · Đăng ngày · 2252 từ · khoảng 11 phút đọc

Sáng ngày thứ sáu, mụ dì ghẻ mở chốt cửa buồng bằng một tiếng động khô khốc, xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi bụi bặm và mồ hôi. Ánh nắng sớm rọi vào những thúng thóc nhẵn nhụi, không còn lấy một hạt cát nhỏ. Mười hai người rã rời bước ra sân đình, chân tay ai nấy đều run rẩy vì cả đêm không ngủ. Mụ dì ghẻ đi vòng quanh những thúng thóc, đôi mắt hẹp dài soi mói từng kẽ đan. Mụ không cười, cũng không có vẻ gì là ngạc nhiên khi đống thóc đã được phân loại hoàn hảo.

"Được rồi. Mang ra kho đổ vào bồ."

Mụ nói rồi quay lưng đi thẳng, tà áo thâm lướt qua bệ đá sân đình. Nhân lau mồ hôi trên trán, giọng cậu khản đặc:

"Mụ ta không hỏi lấy một câu sao?"

Trinh nhìn theo bóng lưng mụ, tay vẫn nắm chặt tấm vé trong túi áo.

"Mụ không cần biết chúng ta làm thế nào."

"Ý chị là sao?"

"Mụ chỉ cần bản thảo được làm sạch đúng hạn. Cách thức nhặt hay phép màu nào can thiệp đều nằm ngoài lề trang."

Bà Sáu Thìn chép miệng, gương mặt già nua xám xịt:

"Người ở đây không có tâm tính, chỉ có vai diễn. Xong việc thì thôi, hỏi han làm gì cho lệch kịch bản."

Một người đàn ông trong nhóm mệt mỏi vác thúng lên vai. Anh ta đi ngang qua một người làng đang quét sân đình. Người làng ấy ngẩng lên, ánh mắt lướt qua anh ta rồi trượt đi, rồi gọi với sang người phía sau:

"Này chú Hợi, tí nữa qua tôi mượn cái đòn gánh!"

Người đàn ông áo kẻ — kẻ đã mất đi chiếc cúc áo ở cổng làng hôm trước — khựng lại. Anh ta đứng ngay trước mặt người làng, nhưng ông ta lại bước vòng qua anh, vai chạm nhẹ mà không hề ngoái lại. Trinh nhận ra sắc diện người đàn ông kia đang nhạt đi. Nó không phải là sự biến mất đột ngột. Nó giống như một bản in bị thiếu mực, các đường nét mờ dần, loãng vào nền giấy xám của làng quê.

Kiêm đứng bên cạnh Trinh, mắt anh vẫn dán vào vệt chàm trên mu bàn tay của Nhân. Anh khẽ hất hàm về phía gốc gạo:

"Ra đây tôi nói chuyện chút."

Trinh đi theo anh. Khoảnh đất trống bên gốc gạo vẫn im lìm, cỏ không mọc, tạo thành một vòng tròn đất nện cứng nhắc. Kiêm dừng lại dưới bóng cây gạo già, nơi những bông hoa đỏ rụng xuống, nằm sấp mặt trên nền đất.

"Đêm qua cô liều quá."

Kiêm mở đầu, giọng anh đều đều như tiếng thước thợ nện xuống gỗ. Trinh nheo mắt:

"Tôi cứu mọi người."

"Cô cứu họ bằng cách đốt cháy chính mình. Ba nấc sạm rồi đúng không?"

Trinh im lặng. Kiêm chìa bàn tay ra, ý bảo cô hãy cho anh xem tấm vé. Cô ngập ngừng một lát rồi rút tờ giấy ti-pô từ túi áo. Ba nấc sạm đen ở mép răng cưa vẫn còn tỏa ra một hơi ấm âmỉ, như thể mực đang ăn sâu vào thớ giấy.

"Mực đỏ đang bị in đè bởi màu đen của sự đào thải." Kiêm nhận xét. "Cô đổi một nấc lấy hai thúng thóc. Bán rẻ quá."

"Anh gọi đó là bán sao?"

"Ở đây cái gì cũng có giá. Cô càng sửa nhiều lỗi, cái bản in này càng coi cô là vật thể lạ. Nó sẽ tẩy xóa cô để giữ sự nhất quán."

Trinh nhìn thẳng vào mắt Kiêm:

"Anh biết rõ vậy, chắc cái giá anh trả cũng không ít?"

Kiêm không tránh né. Anh rút từ trong túi ngực ra tấm vé của mình. Trinh nín thở. Mép tấm vé của Kiêm sạm đen gần hết, chỉ còn lại một dải trắng mảnh dẻ ở chính giữa, mỏng dần về hai đầu. Tuyệt nhiên không có một lỗ bấm nào trên đó. Tờ giấy nhăm nhúm, bạc phếch, mang mùi của những thứ đồ cổ bị bỏ quên trong kho ẩm.

"Sáu lỗ bấm của tôi đã mất sạch ở tích trước." Kiêm nói, giọng không có lấy một chút gợn sóng.

Trinh sững sờ:

"Anh từng có lỗ bấm? Anh từng vượt qua màn?"

"Tích Sơn Tinh Thủy Tinh. Tôi đã đi đến tận bến đò cuối cùng. Đáng lẽ tôi đã có thể về."

"Tích ấy là tích gì?" Trinh vặn lại.

"Một trận lụt kinh hoàng. Núi dâng cao, nước dâng cao hơn."

"Anh đóng vai gì trong đó?"

"Kẻ vác đá. Một vai phụ mờ nhạt đứng bên sườn núi."

"Còn người kia?" Cô chỉ vào tấm vé đen kịch của anh. "Người anh cứu ấy?"

"Một kẻ cầm cờ. Anh ta đứng sai vị trí lúc nước dâng."

"Đổi chỗ nghĩa là làm cái gì?" Trinh gặng hỏi. "Cụ thể ấy."

"Tôi lao ra. Đẩy anh ta vào vùng an toàn. Tự mình đứng vào chỗ chết."

"Lúc đổi, anh có biết mình sẽ mất sạch lỗ không?"

"Tôi không nghĩ được nhiều đến thế."

"Ai nói cho anh biết cái luật nghiệt ngã ấy?"

"Bản thảo tự hiện chữ lên mặt nước. Nó báo: Lỗ bấm đã tiêu tán."

"Tại sao anh không dùng cách khác?"

"Không có cách khác. Mạng đổi mạng, lỗ đổi lỗi."

"Người đó giờ ở đâu?"

"Về nhà rồi. Chắc đang ăn cơm với vợ con."

"Anh có hối hận không?"

"Hối hận không nằm trong túi tiền của tôi."

"Vậy anh định cứ thế này mà đi tiếp sao?"

"Tôi vẫn đang đứng đây đấy thôi. Cô hỏi nhiều quá."

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Kiêm nhìn lên những cành gạo khẳng khiu. Ánh mắt anh xa xăm, lạnh lẽo:

"Có một người cùng nhóm. Anh ta làm sai vai, bị lũ cuốn đi ngay trong bản thảo của Thủy Tinh. Theo luật, người đó sẽ bị gạch tên vĩnh viễn. Tôi đã dùng toàn bộ lỗ bấm mình có để đổi lấy một dòng hiệu đính: 'Người ấy thoát nạn'."

"Anh đã cứu họ."

"Tôi đã thực hiện một giao dịch ngu ngốc." Kiêm sửa lại. "Tôi mất hết vốn liếng. Người kia được về thực tại, còn tôi bị ném lại màn này với một tấm vé suýt cháy đen. Tôi làm người tử tế một lần, và cái giá là tôi suýt bị gạch tên khỏi sự tồn tại."

Trinh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô nhìn tấm vé sạm màu của anh, rồi nhìn lại ba nấc sạm trên tay mình.

"If gặp lại tình huống đó, anh có làm lại không?"

Kiêm thu vé vào túi, gương mặt anh trở nên đanh lại dưới bóng tối của tán cây.

"Lòng tốt ở đây là một phép tính lỗ vốn. Tôi không còn đủ vốn để làm lại nữa."

"Vậy anh định thế nào?"

"Tôi có đề nghị này. Cô có đôi mắt của hiệu đính viên, cô thấy được những chỗ bản in này bị lỗi. Từ giờ, thấy chỗ lệch nào, cô nói riêng cho tôi."

"Tôi muốn giúp mọi người." Trinh thẳng thắn.

"Giúp là chết. Cô nói cho tôi, tôi sẽ xử lý êm đẹp."

"Như thế anh nắm hết. Tôi thành cái kính lúp của anh."

"Cô là kính lúp, tôi là tấm khiên. Đôi bên cùng có lợi."

"Anh sẽ dùng thông tin đó để trục lợi cho bản thân?"

"Tôi dùng nó để chúng ta không bị xóa sổ. Đó là sống sót."

"Lời đề nghị này nghe không công bằng chút nào."

"Tôi sửa lại nhé. Cô báo lỗi, tôi tìm cách lách mà không tốn nấc sạm."

"Vẫn là anh nắm quyền quyết định cuối cùng."

"Vì tôi có kinh nghiệm. Cô chỉ có lòng tốt mù quáng."

"Tôi không nhận. Tôi không muốn bán đứng mọi người."

"Đây không phải bán đứng. Đây là chọn lọc tự nhiên."

"Tôi vẫn chọn cách của mình. Tự tôi sẽ báo lỗi."

"Cô cứng đầu thật. Để xem cô trụ được bao lâu."

Trinh nhướn mày:

"Để làm gì?"

"Để tôi tính toán. Chúng ta sẽ chỉ nói ra những lỗi thực sự cần thiết để sống sót. Đừng cứu tất cả mọi người một cách vô tội vạ nữa. Cô cứ làm cái kính lúp, còn tôi sẽ giữ tay lái. Như vậy cô đỡ tốn nấc sạm, mà chúng ta vẫn có đường đi."

Trinh im lặng thật lâu. Tiếng gió rít qua những cành cây gạo nghe ra một tiếng dài, trầm, rồi tắt. Cô nhận ra sự thực dụng trong lời nói của Kiêm. Anh muốn kiểm soát thông tin. Anh muốn biến năng lực của cô thành công cụ cho sự sinh tồn của chính anh.

"Như thế thì mọi quyền quyết định nằm trong tay anh, còn tôi chỉ là cái máy dò lỗi sao?"

"Cô cũng được lợi mà. Cô muốn mép vé của mình đen kịt như của tôi sao?"

Trinh chưa kịp trả lời thì có tiếng bước chân lạo xạo trên lá khô. Nhân bước ra từ sau gốc gạo, gương mặt cậu tái mét. Cậu đứng đó, đôi mắt mở to nhìn hai người.

"Có phải... có phải anh Kiêm đang bảo là đừng cứu ai nữa không?"

Nhân hỏi, giọng run.

"Cậu nghe lén à?" Kiêm lạnh lùng hỏi.

"Em vô tình đi ngang qua thôi. Anh vừa nói gì với chị Trinh?"

"Tôi nói về sự sinh tồn. Cậu không cần bận tâm."

"Anh bảo chị ấy đừng cứu người. Sao anh ác thế?"

"Ác là để sống. Cậu nhìn mu bàn tay mình đi."

Nhân nhìn vệt chàm, môi run bần bật.

"Vệt này... nó lây từ tích truyện ra phải không?"

"Nó là dấu hiệu cậu sắp bị thải loại. Chị cô đang gánh thay đấy."

"Nhân, đừng nghe anh ta." Trinh xen vào.

"Anh nói tiếp đi." Nhân nhìn Kiêm trân trân. "Anh còn định bỏ ai nữa?"

"Tôi không bỏ ai. Tôi chỉ ngừng kéo những kẻ tự sát."

"Ý anh em là kẻ tự sát?"

"Cậu vụng về. Cậu làm sai. Cậu kéo chân cả đoàn."

Vệt chàm trên mu bàn tay cậu sậm hơn hôm qua một bậc dưới nắng gắt, rìa vết đã ăn xuống quá đốt tay thứ nhất. Kiêm quay sang nhìn Nhân, vẻ mặt anh thản nhiên đến đáng sợ.

"Tôi đang dạy chị cô cách để sống sót lâu nhất có thể, cậu em ạ."

"Nhưng nếu chúng ta không cứu nhau, thì ai sẽ cứu chúng ta? Chị Trinh đã cứu em ở giếng làng, cứu cả nhóm đêm qua..."

"Và chị ta sắp biến mất vì cậu đấy." Kiêm cắt ngang. "Cậu có thấy người làng bắt đầu gọi tên chị ta chậm đi không? Cậu có thấy tấm vé của chị ta đang sạm đi không? Cứu cậu là một lần chị ta bước gần hơn tới cái bảng gạch tên ở cổng làng."

Nhân nhìn sang Trinh, đôi môi cậu run bật lên. Cậu không nói thêm được lời nào, chỉ lùi lại một bước, tay rụt về sau lưng. Trinh nhìn vào đôi mắt chứa đầy nỗi sợ hãi của cậu sinh viên, rồi nhìn sang sự lạnh của người thợ công trường.

"Tôi chưa đồng ý với giao kèo của anh, Kiêm." Trinh lên tiếng, giọng cô đanh lại.

"Cô sẽ đồng ý thôi. Khi cô thấy mình bắt đầu mờ đi như người đàn ông áo kẻ kia."

Kiêm quay lưng bước đi về phía nhà mụ dì ghẻ. Anh đi rất vững, từng bước chân nện xuống đất đất làng chắc nịch, không nhìn chân.

Trinh đứng lại bên gốc gạo. Cô rút tấm vé ra lần nữa. Dưới ánh nắng rực rỡ của ngày thứ sáu, ba nấc sạm đen hiện lên rõ rệt, mép ngoài cùng đã cong lên. Cô chạm tay vào chúng, cảm nhận hơi ấm mờ nhạt từ mực đỏ đang dần bị lấn át.

Lúc này, từ trong gian nhà chính của mụ dì ghẻ, tiếng khung cửi lại bắt đầu vang lên. Lách cách. Lách cách. Tiếng thoi đưa đều đặn, rền rĩ, khô như nhịp hoạt động của một cỗ máy in ti-pô khổng lồ đang ép xuống từng số phận. Không có ai ngồi dệt, nhưng những sợi tơ vẫn tự đan vào nhau, dệt nên một tấm vải trắng toát, mép còn để sổ.

Trinh nhìn tấm vé của mình, nấc sạm thứ ba vẫn còn hơi ấm ấm. Cô biết, mỗi lời nói ra từ bây giờ sẽ là một nhát dao cắt vào sự tồn tại của chính mình. Cô chưa biết mình có đủ can đảm để làm người tử tế đến cuối cùng như người mà Kiêm từng cứu hay không.

Ánh sáng sân đình hắt lên tấm bảng gỗ ở cổng làng. Dòng chữ "Sống đúng vai" đậm thêm một chút, nét sổ của chữ đầu đã ăn hết bề ngang thớ gỗ. Trinh cất tấm vé vào túi, quay người bước đi. Dưới chân cô, một bông hoa gạo đỏ thắm vừa rụng xuống, bị giẫm nát dưới gót giày của người làng đi ngang qua, không để lại một dấu vết nào ngoài một vệt màu nát ngấu trên đất xám.